Vị thế quyết định SỰ TỬ TẾ CỦA THẾ GIỚI ĐỐI VỚI BẠN
Thế giới này không có nghĩa vụ phải thấu hiểu hay bao dung cho sự lười biếng của bạn. Sự thật là: Thế giới chỉ tử tế khi bạn có vị thế. Nếu bạn đang cảm thấy cuộc đời này quá khắc nghiệt, có lẽ không phải do đời, mà do vị trí bạn đang đứng quá thấp.
Khi bạn đứng ở tầng 1, ai đó chửi bạn, bạn nghe rõ từng từ
và giận đến run người. Đó là vì tầm nhìn của bạn chỉ ngang tầm với những rác rưởi
xung quanh. Lên đến tầng 80, bạn chỉ thấy mây trắng và sự tĩnh lặng của thành
công. Những kẻ chửi bới vẫn ở đó, nhưng tiếng của họ không đủ cao để chạm đến
tai bạn.
Một nhân viên mới vào nghề bị sếp khiển trách một câu có thể
mất ngủ cả tuần. Nhưng một chuyên gia hàng đầu, khi bị chỉ trích, họ dùng dữ liệu
để chứng minh hoặc đơn giản là mỉm cười vì họ biết giá trị của mình nằm ở kết
quả, không nằm ở việc người
khác nói gì.
Sự thật không đổi chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định nghĩa
Xã hội này rất thực dụng trong cách gọi tên sự việc:
- Bạn
lười biếng và thất nghiệp: Người ta gọi là tệ nạn.
- Bạn
giàu có và nghỉ ngơi: Người ta gọi là tự do tài chính.
- Kẻ
thua cuộc nói về khó khăn: Người ta gọi là ngụy biện.
- Người
thành công nói về thất bại: Người ta gọi là trải nghiệm truyền cảm hứng.
Sự thật vẫn là bạn không làm việc. Nhưng khi bạn có vị thế,
mọi lỗi lầm trong quá khứ đều được "vàng hoá" thành bài học kinh nghiệm.
Khi bạn trắng tay, ngay cả nỗ lực chân thành nhất cũng bị coi là sự vùng vẫy
tuyệt vọng.
Khi bạn dùng
google maps và bạn đi nhầm đường, Google Maps không bao giờ lãng phí một
giây nào để mắng nhiếc hay hỏi tại sao bạn ngu ngốc thế. Nó chỉ lạnh lùng nói: "Đang
lập lại lộ trình".
Đây là chất thép bạn cần:
- Đã lỡ
lười biếng suốt nhiều năm? Lập
lại lộ trình.
- Đã lỡ
chọn sai nghề, hay mất trắng vốn
liếng? Lập lại lộ trình.
- Đừng
dành cả ngày để tiếc nuối đoạn đường đã qua. Tiếc nuối là hành động tiêu tốn
năng lượng vô ích nhất của con người.
Sai lầm là một điểm dừng chân để tiếp nhiên liệu, không
phải là cái nhà để bạn dọn vào ở hẳn trong đó.
Vị trí khác nhau, bài toán khác nhau
Bạn ghét người bán hàng "bán đắt cắt cổ", nhưng khi bạn đứng ở vị
trí chủ doanh nghiệp, bạn sẽ hiểu cái giá của mặt bằng, thuế, và rủi ro. Bạn đi làm công thấy chủ bóc lột, nhưng
khi bạn khởi nghiệp, bạn sẽ thấy nhân viên lười biếng là "con mọt" đục
khoét hệ thống như thế nào.
Đừng ngồi đó phán xét đúng hay sai dựa trên cái nhìn hạn hẹp của một kẻ đứng ngoài cuộc.
Một người thợ xây phàn nàn về viên gạch nặng, nhưng người kiến
trúc sư lại lo lắng về sự sụp đổ của
cả tòa nhà. Nếu bạn muốn bớt mệt mỏi, đừng hy vọng viên gạch nhẹ đi, hãy học
cách để trở thành người thiết kế cả tòa
nhà.
Hành động là lời giải thích duy nhất. Muốn thiên hạ bớt khắt khe? Đừng giải
thích. Muốn bản thân bớt khổ? Đừng ngồi chờ sự giúp đỡ.
Thế giới này giống như một cái máy lọc: Nó đào thải những kẻ
đứng yên và chỉ nhường đường cho những người đang di chuyển.
Tiếp tục lười biếng, bạn sẽ an toàn trong vùng thoải mái hiện
tại, nhưng vị thế của bạn sẽ tụt hậu dần theo thời gian.
Chấp nhận vất vả ngay bây giờ để thay đổi vị thế. Khi bạn đứng
đủ cao, bạn sẽ thấy những khó khăn hôm nay thực chất chỉ là những bậc thang nhỏ
bé.
Lựa chọn là ở bạn. Nhưng hãy nhớ: Chỉ có kẻ đi tiếp mới thấy được bình minh. Kẻ đứng yên chỉ thấy bóng tối của chính mình.
Dương Liên